Khi tất cả chúng ta không ai tu. Ai cũng sống như thể là sẽ sống mãi vậy.
Không tu, cái Tôi
rất lớn, vì thế Tham, Sân, Si tam độc rất nhiều. Và vì vậy mô hình một gia đình
sẽ ở một trong những dạng sau:
1)
Mẫu 1:
Một người có siêu quyền lực, những người còn lại phải tuân lệnh. Mục đích đơn giản
là để “NHÌN THẤY CÓ VẺ NHƯ LÀ MỘT GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC”.
2)
Mẫu 2:
Một gia đình mà ai ai cũng không cần phải chịu nhịn. Vợ chồng cãi nhau. Con cãi
cha mẹ. Anh em cãi vã. NHÌN VÀO THÌ CÓ VẺ LÀ BẤT HÒA. Nhưng gia đình đó không có
bom nổ chậm. Vì ai cũng sống THẬT.
3)
Mẫu 3:
Là biến tướng từ Mẫu 1: Khi trong gia đình có thêm một người ngoài. Đó là cô con
dâu. Con dâu thì không thể giống như con gái. Người mẹ mắng mỏ cô con gái là xuất
phát từ tình yêu thương. Nhưng người mẹ mắng mỏ cô con dâu lại xuất phát từ sự đố
kị khinh ghét. Do đó để giữ cho gia đình trông có vẻ là Hạnh Phúc, thì cô con dâu
sẽ giả vờ vâng lời. Rồi nuôi chí báo thù.
4)
Mẫu 4:
Là biến tướng của Mẫu 3: Khi trong gia đình có thêm một người ngoài. Khi không có
người ngoài, mọi cãi vã chỉ đến một mức nào đó rồi dừng lại. Nhưng khi có người
ngoài thì Năng Lượng của những Trận Cãi Vã sẽ vô tận và dẫn đến bùng nổ mạnh mẽ.
Do đó, Nên cần Tu. Khi Tu người ta sẽ Biết được, mặc dù chưa Thấy được rằng:
Mọi thứ đều là mộng tưởng, vô thường, không thật. Con người vì bám víu vào những
vô thường đó nên mới có Tham Sân Si và cái Tôi nó to quá. Khi đó người ta sẽ học
cách Buông Xả. Nhiều người nói là nên Nhẫn. Nhưng không nên Nhẫn. Vì Nhẫn là Nhịn
là nén lại, thì nó vẫn còn đó và sẽ có lúc bùng lên. Mà người ta nên Buông Xả. Thì
nó không còn ngòi nổ chiến tranh nữa. Giống như khi qua sông rồi thì phải buông
con đò. Nếu chấp con đò, vác nó lên vai thì có còn đi tiếp được nữa không.
Do đó mô hình một gia đình hạnh phúc nên là:
-
Mọi người
trong nhà đều nên tu. Tu thì thì biết được mọi thứ đều vô thường. Tự nhiên sẽ thấy
dễ dàng buông xả. Không bám víu. Cái mình cho là Đúng nó cũng chỉ là vô thường mà
thôi. Ví dụ cái dễ thấy nhất về bản chất vô thường: Niềm Vui và Nỗi Buồn: Sáng ra
cô con dâu hiếu thảo dậy sớm nấu cho mẹ chồng một bát cháo ngon và bổ. Mẹ chồng
ăn, thấy ngon, thấy vui vì sao mình tốt phước có được con dâu tốt thế. Nhưng cái
Cảm Giác Vui đó cũng chỉ trong chốc nhát mà thôi. Nó đến rồi đi rất nhanh. Cái gì
có sanh ra, tất sẽ diệt. Vô thường là vậy.
-
Khi bất
đồng, thì nên nói ra một cách nhẹ nhàng, từ tốn.
-
Tránh
dùng những lời lẽ miệt thị. Người đối diện sẽ không sống mãi đâu. Đến khi âm dương cách biệt rồi. Có muốn cãi, cũng không có người cãi.
-
Tránh
đổ lỗi cho người đối diện hoặc người thứ 3.
-
Buông
xả đi, sao cũng được, vì rồi tất cả đều về KHÔNG.
No comments:
Post a Comment